Ngày lên xe hoa với Tuấn, ai cũng nói Hằng tốt số lấy được chồng đẹp trai, hiền lành chịu thương chịu khó. Bản thân cô cũng nhận thấy thế.

– May mà mày vớ được thằng Tuấn đó con, đàn ông như nó trên đời này hiếm lắm, liệu mà giữ chồng.
– Bố mẹ sợ mất con rể thế thì lên đây mà giữ.

Hằng đáp lại mẹ với tiếng cười khúc khích qua điện thoại.


Hằng biết Tuấn luôn một lòng yêu thương vợ, song nhiều khi cách quan tâm của anh khiến cô phát bực.

Từ ngày cưới nhau, Tuấn luôn giành hết việc nhà, từ chuyện cơm nước nhà cửa, đến giặt tã thay bỉm cho con. Vợ hề động vào việc gì là anh lại vội vàng cản lại:

– Em vào chơi với con đi, việc cứ để đấy cho anh.

Vậy là Hằng lại lầm lũi đi, còn anh hì hụi một mình dưới bếp. Thật ra Hằng rất muốn làm việc nhà đỡ chồng, song anh không cho cô cơ hội.

Chuyện nhà cửa anh hăng hái là vậy, nhưng chuyện đối nội đối ngoại thì anh lại nhường hết cho vợ, Hằng nói sao anh nghe vậy, mười rằm cũng ừ mười tư cũng gật.

– Anh thấy thế nào đúng thì anh chỉ để em làm, sao anh không bao giờ đưa ra ý kiến của mình thế?

Không ít lần Hằng nổi cáu trước sự nhu nhược của chồng

– Anh để em làm theo ý mình mà, như vậy em sẽ thấy thoải mái hơn.

Lại là vì vợ, Hằng ngán ngẩm lắc đầu.

Cơ quan, bạn bè có tiệc tùng cưới xin, lần nào cũng vậy, Hằng hí hứng váy áo rủ chồng đi cho có đôi có cặp nhưng anh lại lắc đầu nguây nguẩy:

– Anh đi cho vướng chân, em cứ thoải mái nhé.

Đi một mình nhiều lần quá bạn bè để ý, thành ra cô ngại nên cũng ít đến các cuộc tụ tập hơn.

Do quá hiền nên công việc của Tuấn cũng bị ảnh hưởng rất nhiều, hết bị đồng nghiệp chèn ép thì lại bị sếp để ý vì không chịu phấn đấu. Thậm chí bị mất việc vì tội đi khuyên can sếp đừng đi ngoại tình…

Mệt mỏi với tính cách của chồng, nói nhiều cũng không thay đổi được, nhiều lúc Hằng tặc lưỡi mặc kệ.

Chuyện chắn gối vợ chồng cũng nhạt nhẽo không kém. Chẳng bao giờ Tuấn chịu chủ động, phải đợi đến khi vợ gợi ý anh mới chịu nhập cuộc. Dù rằng, tình yêu anh dành cho vợ vẫn mặn nồng như xưa. Thậm chí, anh còn nằm yên để mặc vợ ‘tự tung tự tác’. Có hôm Hằng ấm ức lắm, nói nhiều sợ chồng lại nghĩ mình là phụ nữ mà ham mê chăn gối hơn đàn ông, nên cô đành im lặng chịu đựng.

Dần dần, Hằng mất cảm hứng trong chuyện ấy, thay bằng việc nằm gối đầu tay chồng thủ thỉ mỗi đêm trước khi đi ngủ cô lại lên mạng lướt web, chat face với bạn bè.

– Sao dạo này em lúc nào cùng vùi mặt vào màn hình điện thoại thế?
– Em khó ngủ.

Tuấn không đủ tinh tế để nhận ra giọng điệu có phần bực bội của vợ. Cô bắt đầu vào các trang mạng đen để chat. Đến một hôm, vô tình nghịch điện thoại của vợ, anh bàng hoàng trước lịch sử tra cứu internet.

– Em làm gì thế? Sao lại vào xem những trang này?

Tuấn nổi điên, ầm ầm lao vào quát tháo vợ. Đây là lần đầu tiên anh lớn tiếng với Hằng:

– Em tìm gì ở những thứ đó?

Sự im lặng của vợ khiến anh phát điên:

– Cô nói đi, nằm bên tôi mà cô vẫn cứ chát chít với những thằng trai bao rẻ tiền đó hả. Cô chán chồng đến vậy sao?
Không kiềm chế nổi cơn nóng, anh quay sang đập phá đồ đạc, bỏ ra khỏi nhà.

Hằng im lặng đứng nhìn anh bỏ đi, rồi quay lại phòng ngủ. Hôm đó, quá nửa đêm Tuấn mới về trong chếnh choàng hơi men, qua khe cánh cửa khép hờ anh lại thấy vợ dán mắt lướt web.

Tức tốc anh lao vào giật điện thoại trên tay Hằng:

– Mấy thằng trai bao đó hớp hồn cô rồi hả?

Anh giật mạnh khiến bao nhiêu khuy áo của Hằng bung tuột cả để lộ đôi bầu ngực căng tròn trắng nõn. Không đợi thêm, Tuấn lao vào như muốn ‘ăn tươi nuốt sống’ cô.

Chưa bao giờ Hằng thấy bàn tay của chồng lại mạnh bạo đến thế, nó làm cô thấy mình như chuẩn bị nát vụn.
– Anh có gì thua những gã trai bao đó chứ?

Trong hơi thở gấp gáp hổn hển, Tuấn thì thào bên tai vợ.

Quấn chồng thật chặt với nụ hôn sâu đắm, Hằng nằm im mặc cho anh chiếm hữu.

Sáng ngày hôm sau tỉnh giấc, vừa mở mắt đã thấy vợ ngồi bên với bữa sáng bắt mắt trên giường.
– Anh không ăn đâu, em mang ra đi.

Vì còn chưa hết giận, nên Tuấn vùng vằng. Thấy vậy Hằng mỉm cười

– Ngốc ạ, em chỉ chọc tức anh thôi, nếu không làm sao anh ‘mạnh mẽ’ như đêm qua được.
Dựa vào vai anh cô khẽ nói:

Thật ra, em chỉ muốn chồng ‘chủ động’, mạnh mẽ hơn để vợ chồng thêm quấn quýt anh hiểu không?
Ngây người trong vài giây, anh quay lại ghì vợ xuống giường

– Để anh sẽ cho em biết thế nào là mạnh mẽ nhé….

Xem thêm:

‘Anh cởi quần ra ngay đi, chồng em về rồi kìa!’

Ngày Phong dẫn Ngọc – bạn gái anh đến ra mắt mấy đứa bạn chơi chung nhóm, thằng Hải đã vỗ vai anh bảo:

– Bạn gái mày đẹp thì có đẹp nhưng mày có giữ được nó không mà ham hố.
– Mày nói cái gì đấy. Tao chinh phục được cô ấy chứ cần gì giữ.
– Mày yêu không nhiều nên có nhiều chuyện mày không hiểu. Con bé này phải cẩn thận, yêu thôi đừng tiến xa quá.

Nghe thằng bạn thân khuyên thế nhưng Phong vẫn bỏ ngoài tai bởi anh tin tình yêu mà Ngọc dành cho mình là thật lòng. Yêu Ngọc, anh chiều chuộng cô hết mực, nâng niu em như cục vàng cục bạc, Ngọc muốn cái gì là được cái nấy.
– Anh yêu, em muốn sau này chúng mình cưới nhau được ra ở riêng cơ.
– Nhưng nhà anh có mỗi mình anh là con trai thôi. Chúng mình sống chung với bố mẹ càng đỡ khổ chứ em.
– Thôi, sống chung với bố mẹ chồng hay nảy sinh mâu thuẫn lắm. Chả nhẽ anh muốn đứng giữa em với mẹ anh làm trọng tài sao?
– Thôi được rồi. Anh biết rồi mà, để anh bảo với bố mẹ.

Bạn gái nằng nặc đòi được ở riêng sau khi cưới nên Phong đành đồng ý với cô. Chả nhẽ yêu nhau gần đến ngày cưới rồi lại hục hoặc. Ngày đám cưới được họ hàng khen Phong lấy được cô vợ đẹp mà anh cười ngoác cả miệng.
Kể từ khi về sống với nhau, Phong càng yêu chiều Ngọc hơn trước, chẳng để cô đụng tay đụng chân đến thứ gì. Mọi người cũng nhắc nhở Phong không nên chiều chuộng Ngọc thái quá như thế nhưng Phong không nghe. Anh luôn xua tay bảo:

– Vợ mình, mình không chiều thì còn chiều ai nữa.

Cho đến ngày…

– Anh phải đi công tác một tuần, vợ ở nhà nhớ tự chăm lo cho bản thân mình nhé! Đừng nhịn đói rồi gầy đi không là chồng xót lắm!
– Em biết rồi mà. Anh đi nhớ về sớm với em. Người ta nhớ anh lắm.

Vợ ngả đầu vào lòng Phong dụi dụi vài cái mà anh như đê mê. 7 ngày đi công tác thôi mà với Phong nó kéo dài như 7 tháng vậy. Phong chỉ muốn mua mau chóng chóng giải quyết cho xong công việc để về nhà với vợ . Tối nào Phong cũng gọi điện nhắc nhở Ngọc khóa cửa cẩn thận, ăn uống đầy đủ.
Đấy, có vợ đẹp, đi xa không lo sao được. Rồi nghe tiếng Ngọc vâng dạ ngon như một con mèo, Phong cũng thấy yên tâm phần nào. Thế mà khi trở về Phong phát hiện ra mấy chiếc quần lót của mình không cánh mà bay. Rõ ràng trước khi đi, anh đã xếp nó ngay ngắn trong tủ cơ mà, sao bây mới có một tuần công tác về, nó đã biến mất thế này.

– Vợ ơi, đồ lót của anh, em có cất không?
– Đồ của anh, em động vào làm gì. Anh xem có lẫn ở đâu đó không hay để đâu rồi không nhớ.
– Lạ nhỉ, đồ anh mới mua mà. Để mai anh tìm lại xem.

Phong cũng nghĩ chắc mình để đâu đó, thôi cứ đi tắm trước đã rồi mai xếp lại đồ tìm sau. Nhưng chưa kịp tìm thì chiều hôm sau Phong được sếp cho về sớm hơn thường lệ vì đã hoàn thành tốt công việc trong đợt đi công tác vừa rồi.

Tính về sớm để “trả bài” bất ngờ cho vợ mấy hôm xa nhau nên anh cũng không gọi điện báo trước. Nào ngờ, vừa đến đầu ngõ thì bàng hoàng trong thấy vợ đang mở cửa cho tay thanh niên nhà kế bên bước vào nhà. Gã này mới chuyển đến đây, Phong cũng chưa nói chuyện với gã lần nào nhưng nhìn gã cao to, vạm vỡ lắm.

Nhìn cảnh tượng lén lút của 2 người họ như thể không muốn ai trông thấy mình nên anh càng sinh nghi chỉ chờ cửa vừa khép hờ lại là Phong tiến sát đến để nghe lén thì:

– Mấy chiếc quần lót của chồng em anh mặc có phải không?. Hôm qua lão hỏi mà em không biết trả lời thế nào.
– Ừ anh đang mặc đây chứ đâu. Hôm đấy xong việc nên anh mặc tạm luôn, chứ anh qua với em có bao giờ mặc đồ lót đâu.
– Trời ạ. Anh cởi ra ngay đi, chồng em sắp về rồi kìa. Hôm nay lão tìm lại mà không thấy thì em chết.

Nghe thấy cả 2 người đó nói với nhau sau cánh cửa mà Phong bật cười như điên dại ngay ngoài cửa làm Ngọc hốt hoảng. Anh vứt cặp tài liệu trên tay xuống, cho tên thanh niên kia 1 cú đấm méo mặt rồi quay sang nhìn vợ hằn học. Lúc này anh chỉ muốn cho cô 1 cái tát vì tội lừa dối, nhưng anh quay người bước đi mà chẳng thèm nói với vợ lời nào. Sự phản bội này thật quá tàn nhẫn.