Vừa nhìn thấy Hà mở cửa vào, Ninh lao ra ồm trầm rồi cuống cồng hôn lấy hôn để.

– Sao em tới muộn thế, anh đợi mãi?
– Đợi thật không?

Nga nguýt dài, rồi cô đưa tay véo má Ninh

– Anh nhớ quá, lại đây em.

Cùng vơi hơi thở nhanh gấp, bàn tay Ninh bắt đầu luồn qua áo kiếm tìm như muốn bóp nát cơ thể Hà. Anh vùi sâu nụ hôn của mình vào cổ, dần lần xuống rãnh ngực trắng nõn, căng mịn của cô. Bất ngờ dừng ở đó mà ngấu nghiến như muốn nuốt chửng tất cả.

… Xoạt.. xoạt… chiếc váy liền thân của Hà bị Ninh bứt tới tuột hết đường chỉ;

– Từ từ, để em cởi. Mình còn cả đêm cơ mà, sao phải vội vàng thế?
– Anh… anh không thể đợi được nữa…

Sau đêm mệt nhoài, nằm trong tay Ninh, Hà thủ thỉ:

– Mai chồng em về rồi, mình lại tạm xa nhau vài ngày anh nhé.

Không thể chờ lâu hơn nữa, Ninh muốn có Hà ngay lập tức.

Chuyến công tác nước ngoài kết thúc, Tuấn về nước với không biết bao nhiêu quà cho vợ: nào váy áo, mỹ phẩm, nước hoa. Tất cả bao nhiêu đam mê của vợ, anh không bỏ sót thứ nào.

– Con đâu em?
– Đợi anh lâu quá, nó ngủ rồi anh ạ.
– Uh, cũng 12 giờ đêm rồi.

Thôi anh tắm giặt rồi đi ngủ luôn đây, đồ anh mua cho em ở trong vali đó. Em mở xem có thích không.

Hà nhìn đống đồ mà lòng thấy trống trải. Chồng cô vẫn thế, quan tâm nhưng không đủ đầy. Cô chỉ mong chồng có thể đứng lại, ôm hôn cô thật dịu dàng rồi hai người ôm nhau ngủ để bù lại những ngày xa nhau.

Cũng có lẽ vì vậy, mà giờ cô mới đi quá xa thế này.

5 năm cưới nhau, Hà may mắn có được cuộc sống thảnh thơi, không phải lo kinh tế, bởi Tuấn rất giỏi kiếm tiền. Bên ngoài, ai cũng nghĩ cô sung sướng như bà hoàng. Bố mẹ Hà suốt ngày xuýt xoa rằng con gái mình tốt số lấy được Tuấn như chuột sa chĩnh gạo.

Tuấn không chỉ lo cho vợ, mà còn lo cho cả gia đình bên vợ. Vậy nên trong lòng bố mẹ Hà, chồng cô là biểu tượng của người đàn ông mẫu mực.

Cũng không sai, Tuấn thành đạt, bản lĩnh như vậy, lại luôn một lòng vì gia đình. Cô đâu chê trách được anh điều gì. Chỉ có điều dường như ở bên anh, cô luôn có cảm giác không được đủ đầy.

Và cũng chỉ cô hiểu cảm giác thiếu thốn của mình là từ đâu. Với Hà, tình yêu của chồng dành cho mình quá yên ả. Tuấn sắp đặt mọi thứ cho cuộc sống của cô. Riêng sự cuồng nhiệt thì lại thiếu.

Có những khi, bên chồng mà cô thèm cảm giác được anh ôm, được cùng anh làm cái điều dung dị nhất, đời thường nhất của bất cứ cặp đôi nào. Nhưng với anh, nó lại là không cần thiết.

Tuấn nghĩ, đã là vợ chồng, anh sẽ có trách nhiệm lo hết cho vợ. Thấy vợ thiếu thứ gì, anh chu cấp đầy đủ. Sự quan tâm, thương yêu thể hiện ở đó.

Ngay cả chuyện chăn gối vợ chồng cũng nằm trong sự sắp đặt của Tuấn. Cùng anh ân ái bao năm song Hà chưa một lần cảm thấy mãn nguyện. Phút giây gần gũi của hai vợ chỗng diễn ra như một công thức có sẵn làm cô mất dần cảm xúc. Cũng nhiều lần gợi ý chồng để hai người thêm gắn kết, nhưng Tuấn vẫn vậy.

Cuối cùng, khi lý trí không thắng nổi dục vọng, cô ngã vào lòng người Ninh- người đàn ông thua Tuấn về mọi mặt, song lại có thứ mà Hà cần, đó là sự cuồng nhiệt.

Lần đầu phản bội lại chồng, Hà đau đớn dằn vặt. Cô kinh tởm chính bản thân mình. Càng cố dứt ra, Hà càng bị quấn chặt hơn vào mối quan hệ tội lỗi này.

Những lúc cô đơn trống trải bên chồng, tâm hồn Hà lại thả theo hởi thở gấp gáp của Ninh. Cho đến khi lý trí không thể giữ được bước chân, Hà lại lao vào Ninh để giải tỏa cơm thèm khát của mình.

Hôm nay, Tuấn lại khăn gói lên đường cho chuyến đi khảo sát thị trường Hàn quốc, nhanh thì một tuần, còn lâu hơn cô cũng không biết.

Chia tay vợ lên đường, đi được một lúc Tuấn sực nhớ ra quên tệp tài liệu quan trọng. Vội vã quay xe về nhà. Vừa bước tới cửa phòng đã nghe thấy tiếng vợ to nhỏ qua điện thoại:

– Người ta cũng nhớ lắm. Cố đợi đi, Tuấn đi Hàn công tác rồi. Đêm nay mình lại được ở bên nhau…

Chiếc cặp trên tay Tuấn rơi xuống nền làm Hà giật mình. Vội mở cửa ngó ra, thấy chồng đứng đó, mặt Hà biến sắc.

– Sao … anh…

– Cô mong tôi đi vậy sao? Nhớ thằng đó lắm rồi hả? Nếu hôm nay tôi không quên đồ thì chắc cả đời bị vợ cắm sừng. Uổng cho tôi thương yêu cô hết lòng.

Ôm mặt khóc nức nở, Hà đứng chôn chân trong nước mắt

– Tuần sau khi trở lại ngôi nhà này, tôi không muốn nhìn thấy bóng dáng cô nữa.

Nói xong, Tuấn quay ra xe đi thẳng. Còn Hà khuỵa ngã trước của nhà.

Nước mắt vòng quanh, tủi hổ ê chề, chưa bao giờ Hà sợ mất chồng như lúc này.