Tiếp loạt bài thâm nhập “thị trường trai bao”, PV tiếp cận một nam “trai bao” tên là T., tự giới thiệu sinh năm 1999 và quê ở một tỉnh miền Tây.

Sau cuộc ngã giá với “tú ông” điều hành đường dây “trai bao” đồng tính, PV đã đặt lịch hẹn “tâm sự” với một “trai bao” theo như lời quảng cáo của gã thì là “hàng” vip của đường dây này. Đến ngày hẹn, PV có mặt tại một quán cà phê ở quận Cầu Giấy (Hà Nội) để chờ “hàng”. 15 phút sau, một số điện thoại lạ gọi tới với giọng nam giới khá nhẹ nhàng và có phần ẻo lả: “Em đang qua nè anh, anh ra đón em nha!”.

PV không khỏi bất ngờ trước một nam thanh niên còn rất trẻ, dáng người mảnh khảnh cùng khuôn mặt khá ưa nhìn. Lấy lý do là người có sở thích được tâm sự trước khi “nhập cuộc”, PV đã đề nghị trò chuyện cùng thanh niên này. T. tâm sự, mình là người đồng tính, năm 16 tuổi T. phát hiện ra mình thuộc “thế giới thứ 3” và được bố mẹ chấp nhận.

Một năm trước T. ra Hà Nội để học nghề làm tóc. Không lâu sau, T. tham gia hành nghề “trai bao” phục vụ người đồng tính. “Em mới hành nghề được gần một năm thôi, mới đầu còn ngại, nhưng giờ thì quen rồi, làm riết cũng quen. Bọn em thuê một căn nhà sau đó mấy người như em ở chung với nhau, quản lý cũng ở cùng luôn. Nhóm của bọn em chủ yếu là người miền Nam, miền Bắc cũng có nhưng ít”, T. cho biết.

Thấy T. có vẻ mở lòng, PV đặt câu hỏi hiện nam thanh niên này đang ở đâu thì ngay lập tức “chàng trai” hơi chau mày tỏ ý không thích và nói sang chuyện khác. PV tiếp tục thắc mắc rằng nhìn ở ngoài T. có vẻ thấp hơn trong ảnh thì T. giải thích với điệu bộ yểu điệu: “Hầu như người nào làm nghề này cũng phải thế, ảnh phải chỉnh sửa để bắt mắt hơn ngoài đời thực, lúc đó mới có nhiều khách”.

T. tiết lộ, thông thường quản lý sẽ trực tiếp điều “hàng” và ăn chia theo tỉ lệ 70 – 30, nghĩa là với một “cuốc tàu nhanh” thuộc loại vip như T. là 1 triệu đồng thì T. được nhận 700.000 đồng, còn phải nộp lại cho quản lý là 300.000 đồng. “Những khách ở gần thì chi phí đi lại thấp nên bọn em còn được chút ít, nếu khách ở xa thì cũng không được bao nhiêu vì tiền taxi đi lại cũng khá tốn kém. May hôm nay em đến gặp anh cũng gần.”, T. cười chia sẻ.

Khi PV hỏi T. làm nghề này có bị chủ quản lý chặt chẽ không thì được T. tiết lộ thêm: “Bên em chỉ cho khách đi “tàu nhanh” với qua đêm thôi, còn dịch vụ đi du lịch xa thì hạn chế lắm. Nhưng bọn em vẫn được đi khách ngoài, không nhất thiết phải do quản lý điều hành. Ví dụ như anh có số điện thoại của em rồi, nếu lần sau muốn thì gọi trực tiếp cho em. Như vậy không phải qua quản lý và em sẽ đỡ được nhiều chi phí hơn”. T. nói thêm, nếu đi khách riêng thì vẫn phải báo với quản lý nhưng tiền ăn chia sẽ theo tỷ lệ 80 – 20. Theo T., tỷ lệ ăn chia này là quy định chung cho tất cả các đường dây trên cả nước.

Một lần nữa PV gặng hỏi quản lý của T. tên gì và hiện đang sinh sống ở đâu nhưng T. chỉ cười và trả lời chung chung: “Ở gần đây thôi anh ạ!”. Sau đó, T. tỏ ra sốt ruột và giục PV đi “hành sự” nếu không sẽ hết giờ quy định và bởi T. còn phải đi một “cuốc” khác nữa.

Viện lý do có việc bận đột xuất nên PV hẹn khi khác sẽ gọi lại cho T., lập tức khuôn mặt, thái độ của T. bỗng nhiên trùng xuống. T. liền lấy điện thoại và thông báo cho quản lý ngay. Lập tức, một số điện thoại lạ gọi tới cho PV, giọng người đàn ông gọi tới có vẻ còn trẻ tuổi, tự xưng là quản lý của T., trách móc PV tại sao gọi “hàng” tới rồi lại hủy và yêu cầu trả tiền bo để T. đi taxi về.

Khi ra về, T. không quên dặn PV: “Nếu hôm sau anh có nhu cầu thì cứ gọi thẳng cho em nhé!”. Có thể nói “trai bao miền Tây” có cách hành xử khá chuyên nghiệp, thể hiện mức độ quy mô của đường dây cũng không hề nhỏ.

Theo Người Đưa Tin